Từ điển học thuật Khoa học tự nhiên

Lipid sulfo là gì? Cấu trúc, chuyển hóa và vai trò

Tiếng Anhsulfolipid

Tên gọi khácsulfolipidsulfolipidslipid chứa lưu huỳnh

Lipid sulfo (hay sulfolipid) là nhóm lipid phân cực chứa nhóm chức có lưu huỳnh (như sulfonate hoặc ester sulfate), đóng vai trò cấu trúc và chức năng thiết yếu trong màng thylakoid của sinh vật quang hợp và bao myelin của hệ thần kinh động vật.

Cập nhật 11/9/2026

Lipid sulfo (hay sulfolipid) là nhóm lipid phân cực chứa nhóm chức có lưu huỳnh trong cấu trúc phân tử, đóng vai trò cấu trúc và chức năng sinh học thiết yếu trong các màng sinh học tự nhiên. Nhóm phân tử này xuất hiện phổ biến từ sinh vật nhân sơ quang hợp, tảo, thực vật bậc cao cho đến mô thần kinh và tuyến sinh dục của động vật có xương sống. Mục từ này trình bày định nghĩa hóa học, danh pháp quốc tế, đặc điểm cấu trúc phân tử, các phân nhóm tiêu biểu, con đường sinh tổng hợp, vai trò sinh lý học màng, bệnh lý chuyển hóa liên quan và tiềm năng ứng dụng y sinh học của lipid sulfo.

Định nghĩa hóa học và danh pháp

Về mặt hóa sinh và danh pháp phân loại theo IUPAC và IUBMB, lipid sulfo là các dẫn xuất lipid phức tạp mà trong đó gốc ưa nước chứa nguyên tử lưu huỳnh ở trạng thái oxy hóa cao, thường mang điện tích âm ở pH sinh lý. Khác với các phospholipid mang nhóm phosphate, lipid sulfo tạo nên một lớp lipid tích điện âm độc lập với phospho trong màng tế bào.

Xét về bản chất liên kết hóa học của nguyên tử lưu huỳnh, lipid sulfo tự nhiên được phân chia thành hai nhóm cấu trúc cơ bản:

  • Dẫn xuất sulfonate: Nguyên tử lưu huỳnh liên kết trực tiếp với nguyên tử cacbon thông qua liên kết cộng hóa trị bền vững CSO3\text{C}-\text{SO}_3^-. Cấu trúc tiêu biểu của nhóm này là sulfoquinovosyl diacylglycerol (SQDG), trong đó nhóm sulfonate gắn vào vị trí cacbon số 6 của gốc đường quinovose (6-deoxyglucose). Do liên kết cacbon - lưu huỳnh rất bền, các phân tử sulfonate không bị phân cắt bởi các enzyme sulfatase thông thường trong tế bào.
  • Dẫn xuất ester sulfate (sulfoglycolipid / sulfatide): Nguyên tử lưu huỳnh liên kết với khung carbohydrate hoặc glycerol qua cầu nối oxy theo dạng liên kết ester sulfate ROSO3\text{R}-\text{O}-\text{SO}_3^-. Nhóm này bao gồm sulfatide ở màng myelin và seminolipid ở tinh hoàn động vật. Liên kết ester sulfate có thể bị thủy phân bởi các enzyme sulfohydrolase (sulfatase) đặc hiệu trong lysosome.

Lịch sử phát hiện và các phân nhóm chính

Lịch sử nghiên cứu lipid sulfo ghi nhận nhiều dấu mốc quan trọng gắn liền với các hệ thống sinh học khác nhau:

  • Năm 1959, nhà hóa sinh học Benson cùng các cộng sự Daniel và Wiser tại Hoa Kỳ đã lần đầu tiên phân lập và xác định cấu trúc của một lipid chứa lưu huỳnh từ thực vật và vi sinh vật quang hợp, đặt tên là sulfoquinovosyl diacylglycerol. Phát hiện này đã mở ra hướng nghiên cứu sâu rộng về vai trò của lưu huỳnh trong màng thylakoid của lục lạp.
  • Ở động vật, các nghiên cứu hóa sinh màng tế bào thần kinh đã phân lập được cerebroside sulfate (thường gọi là sulfatide), một thành phần lipid màng thiết yếu của bao myelin.
  • Tại vi khuẩn gây bệnh, các nhà khoa học đã xác định được nhóm sulfolipid-1 (ký hiệu SL-1) trên bề mặt của trực khuẩn lao Mycobacterium tuberculosis, đóng vai trò là yếu tố độc lực tương tác với tế bào miễn dịch vật chủ.

Các phân nhóm lipid sulfo chủ yếu trong tự nhiên bao gồm:

Tên phân nhóm Loại liên kết lưu huỳnh Phân bố sinh học chủ yếu Chức năng sinh học then chốt
Sulfoquinovosyl diacylglycerol (SQDG) Liên kết sulfonate CSO3\text{C}-\text{SO}_3^- Lục lạp thực vật, vi khuẩn lam, tảo Cấu trúc màng thylakoid, bù trừ thiếu hụt phosphate
Sulfatide (GalCer-I3-sulfate) Liên kết ester sulfate COSO3\text{C}-\text{O}-\text{SO}_3^- Bao myelin hệ thần kinh trung ương và ngoại vi Cách điện sợi trục, biệt hóa tế bào ít nhánh, ổn định nút Ranvier
Seminolipid (SGalEAG) Liên kết ester sulfate COSO3\text{C}-\text{O}-\text{SO}_3^- Tế bào mầm sinh dục nam, tinh hoàn động vật có vú Cần thiết cho quá trình giảm phân và thành thục tinh trùng
Sulfolipid-1 (SL-1) Liên kết ester sulfate trên trehalose Vỏ tế bào Mycobacterium tuberculosis Độc lực vi khuẩn, ức chế dung hợp thực bào - lysosome

Cấu trúc phân tử chi tiết

Sulfoquinovosyl diacylglycerol (SQDG)

Danh pháp hóa học đầy đủ của SQDG là 1,2-di-O-acyl-3-O-(6-sulfo-alpha-D-quinovopyranosyl)-sn-glycerol. Phân tử gồm một khung sn-glycerol được este hóa ở vị trí sn-1 và sn-2 bởi hai chuỗi axit béo kỵ nước, trong khi vị trí sn-3 gắn với gốc đường 6-deoxy-6-sulfo-D-glucopyranose (tức sulfoquinovose) thông qua liên kết glycoside dạng alpha. Chuỗi axit béo của SQDG thường rất giàu axit palmitic (C16:0) và axit linolenic (C18:3), tạo ra tính lỏng và độ nén linh hoạt cho lớp kép lipid quang hợp.

Sulfatide ở động vật có vú

Sulfatide (3-O-sulfogalactosylceramide) thuộc nhóm glycosphingolipid. Phân tử gồm khung ceramide (chứa sphingosine liên kết amide với một axit béo chuỗi rất dài, thường có từ C24:0 đến C24:1) gắn với một gốc galactose ở vị trí C-1, trong đó vị trí C-3 của đường galactose được este hóa với một nhóm sulfate mang điện tích âm. Cấu trúc này cho phép sulfatide tương tác chặt chẽ với cholesterol và các protein màng myelin để hình thành các vi miền lipid (lipid rafts) chuyên biệt.

Seminolipid ở tế bào sinh dục

Seminolipid có cấu trúc 1-O-alkyl-2-O-acyl-3-O-(3-sulfo-beta-D-galactopyranosyl)-sn-glycerol. Khác với SQDG dùng liên kết diacyl, seminolipid là một ether lipid mang liên kết alkyl (thường là chuỗi hexadecyl C16:0) ở vị trí sn-1 và liên kết acyl ở vị trí sn-2, trong khi vị trí sn-3 liên kết với 3-sulfo-galactose. Sự hiện diện của liên kết ether mang lại tính bền vững đặc biệt trước các enzyme phospholipase mô học.

Con đường sinh tổng hợp và thoái hóa

Sinh tổng hợp SQDG ở sinh vật quang hợp

Theo tổng quan chuyên sâu của Benning (1998), con đường sinh tổng hợp SQDG ở thực vật và vi khuẩn lam diễn ra trong màng lục lạp thông qua 2 bước enzyme kế tiếp nhau:

Bước thứ nhất là phản ứng tổng hợp phân tử đường nucleotide hoạt hóa UDP-sulfoquinovose từ UDP-glucose và nguồn lưu huỳnh vô cơ là sulfite (HSO3\text{HSO}_3^-). Phản ứng này được xúc tác bởi enzyme UDP-sulfoquinovose synthase (mã hóa bởi gene sqd1 ở vi khuẩn và gene SQD1 ở thực vật):

UDP-Glc+HSO3SQD1UDP-SQ+H2O\text{UDP-Glc} + \text{HSO}_3^- \xrightarrow{\text{SQD1}} \text{UDP-SQ} + \text{H}_2\text{O}

Trong phương trình trên, ký hiệu UDP-Glc\text{UDP-Glc} là phân tử uridine diphosphate glucose, HSO3\text{HSO}_3^- đại diện cho ion bisulfite khử, UDP-SQ\text{UDP-SQ} là uridine diphosphate sulfoquinovose mang nhóm sulfonate, và SQD1\text{SQD1} là enzyme xúc tác phản ứng tạo liên kết cacbon - lưu huỳnh.

Bước thứ hai là phản ứng chuyển gốc sulfoquinovosyl từ UDP-sulfoquinovose sang phân tử nhận lipid là diacylglycerol (DAG), được xúc tác bởi enzyme SQDG synthase nằm tại màng trong của lục lạp (mã hóa bởi gene sqd2 hoặc SQD2):

UDP-SQ+DAGSQD2SQDG+UDP\text{UDP-SQ} + \text{DAG} \xrightarrow{\text{SQD2}} \text{SQDG} + \text{UDP}

Trong phản ứng này, phân tử DAG\text{DAG} đóng vai trò là cơ chất nhận kỵ nước, SQDG\text{SQDG} là sản phẩm lipid sulfo hoàn chỉnh được tích hợp vào màng thylakoid, và UDP\text{UDP} là uridine diphosphate được giải phóng để tái sử dụng trong chu trình biến dưỡng carbohydrate.

Sinh tổng hợp và thoái hóa sulfatide ở động vật

Ở tế bào động vật có vú, sulfatide được sinh tổng hợp tại bộ máy Golgi của tế bào ít nhánh (oligodendrocyte) ở hệ thần kinh trung ương và tế bào Schwann ở hệ thần kinh ngoại vi. Phản ứng chuyển nhóm sulfate từ chất cho cao năng 3-phosphoadenosine 5-phosphosulfate (viết tắt là PAPS) sang phân tử galactosylceramide (GalCer) được xúc tác bởi enzyme galactosylceramide sulfotransferase (mã hóa bởi gene Gal3st1):

GalCer+PAPSGal3st1Sulfatide+PAP\text{GalCer} + \text{PAPS} \xrightarrow{\text{Gal3st1}} \text{Sulfatide} + \text{PAP}

Trong đó, GalCer\text{GalCer} là galactosylceramide, PAPS\text{PAPS} là 3-phosphoadenosine 5-phosphosulfate, phân tử Sulfatide\text{Sulfatide} mang nhóm ester sulfate tích điện âm, và PAP\text{PAP} là adenosine 3,5-diphosphate.

Quá trình thoái hóa bình thường của sulfatide diễn ra bên trong lysosome thông qua enzyme arylsulfatase A (ARSA). Enzyme này cần sự hỗ trợ của một protein kích hoạt màng là saposin B để hòa tan cơ chất lipid trước khi thủy phân giải phóng nhóm sulfate vô cơ và phân tử GalCer trung tính.

Vai trò sinh học và cơ chế phân tử

Ổn định màng thylakoid và thích ứng thiếu hụt phosphate

Trong màng thylakoid của sinh vật quang hợp, sulfoquinovosyl diacylglycerol chiếm từ 1% đến 12% tổng lượng lipid màng tùy thuộc vào loài và điều kiện sinh thái theo Benning (1998). Cùng với phosphatidylglycerol, SQDG cung cấp toàn bộ điện tích âm bề mặt cho màng thylakoid, đóng vai trò sống còn trong việc duy trì cấu trúc bậc bốn của phức hệ quang hệ I, quang hệ II và phức hệ cytochrome b6f. Đầu phân cực sulfoquinovose tham gia vào mạng lưới liên kết hydro định vị các tiểu đơn vị protein màng thylakoid.

Đặc biệt, SQDG là nhân tố cốt lõi trong cơ chế sinh lý thích ứng khi sinh vật rơi vào tình trạng thiếu lân (phosphate starvation). Khi nồng độ phosphate vô cơ trong môi trường sụt giảm nghiêm trọng, tế bào không thể duy trì tổng hợp các phospholipid như phosphatidylglycerol. Lúc này, tế bào kích hoạt mạnh mẽ con đường biểu hiện gene SQD1 và SQD2 để tăng cường sinh tổng hợp SQDG thay thế trực tiếp cho phosphatidylglycerol trong màng quang hợp. Cơ chế hoán đổi lipid này cho phép sinh vật duy trì toàn vẹn bộ máy quang hợp mà vẫn giải phóng lượng phosphate quý giá phục vụ cho sự tổng hợp axit nucleic và ATP.

Nghiên cứu của Sun và cộng sự (2021) trên cây lúa (Oryza sativa) đã chứng minh rằng khi bị thiếu hụt phosphate, sự tăng cường biểu hiện của gene SQD1 là điều kiện bắt buộc để cây tích lũy SQDG, qua đó bảo vệ bộ máy quang hợp và duy trì năng suất sinh học của cây trồng dưới stress dinh dưỡng khoáng.

Chức năng duy trì bao myelin và cấu trúc nút Ranvier

Trong hệ thần kinh của động vật có vú, theo số liệu phân tích của Eckhardt (2008), sulfatide chiếm từ 4% đến 6% tổng lượng lipid trong màng myelin. Sulfatide định vị chủ yếu ở lá ngoài của màng tế bào ít nhánh và bao myelin, tương tác trực tiếp với các protein cấu trúc myelin then chốt như myelin basic protein và proteolipid protein. Điện tích âm của nhóm sulfate trên bề mặt màng tạo lực đẩy tĩnh điện ngăn chặn sự dính ép quá mức của các lớp màng đồng thời duy trì khoảng cách tối ưu cho các vòng cuộn myelin.

Bên cạnh đó, sulfatide tập trung dày đặc tại vùng cận nút Ranvier (paranodal regions). Tại đây, sulfatide liên kết với phức hệ protein tiếp giáp sợi trục - tế bào đệm (axoglial junction) gồm contactin và CASPR, tạo nên hàng rào ngăn cách sinh học giúp neo giữ các kênh ion natri và kali ở các vị trí chính xác dọc sợi trục thần kinh. Cấu trúc này đảm bảo quá trình khử cực và dẫn truyền xung động thần kinh dạng nhảy cóc diễn ra với tốc độ tối đa.

Vai trò trong quá trình sinh tinh

Theo tổng quan của Honke (2013), seminolipid là sulfoglycolipid chiếm hơn 90% tổng lượng glycolipid trong tinh hoàn động vật có vú trưởng thành. Sự biểu hiện của seminolipid bắt đầu từ giai đoạn tinh bào sơ cấp và duy trì trên bề mặt của tinh trùng trưởng thành. Bằng chứng di truyền trên chuột đột biến knock-out gene Gal3st1 cho thấy con đực bị vô sinh hoàn toàn do quá trình sinh tinh bị tắc nghẽn ở kỳ pachytene của giảm phân I, kèm theo hiện tượng thoái hóa biểu mô ống sinh tinh và mất hoàn toàn khả năng tạo giao tử đực.

Bệnh lý liên quan: Loạn dưỡng chất trắng dị sắc (MLD)

Rối loạn chuyển hóa sulfatide là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến bệnh loạn dưỡng chất trắng dị sắc (metachromatic leukodystrophy, MLD). Đây là một bệnh lý di truyền lặn trên nhiễm sắc thể thường gây ra bởi các đột biến trong gene ARSA (mã hóa enzyme arylsulfatase A) hoặc hiếm hơn là gene PSAP (mã hóa saposin B). Theo Eckhardt (2008), tỷ lệ mắc bệnh MLD trong quần thể ước tính dao động từ 1 trên 40 000 đến 1 trên 160 000 trẻ sinh sống.

Khi enzyme arylsulfatase A bị suy giảm hoạt tính hoặc mất chức năng hoàn toàn, các tế bào ít nhánh và tế bào Schwann không thể thoái hóa sulfatide trong lysosome. Hậu quả là sulfatide tích tụ với nồng độ độc hại, tạo ra các thể vùi dị sắc (metachromatic granules) làm phá hủy màng lysosome, kích hoạt phản ứng viêm thần kinh và dẫn đến sự thoái hóa myelin lan tỏa trên diện rộng ở cả não bộ và hệ thần kinh ngoại biên. Biểu hiện lâm sàng của bệnh bao gồm suy giảm vận động tiến triển, co cứng cơ, mất điều hòa vận động, mù lòa, co giật và tử vong.

Hoạt tính sinh học và tiềm năng ứng dụng y sinh học

Các nghiên cứu dược lý học hiện đại đã ghi nhận lipid sulfo tự nhiên và các dẫn xuất bán tổng hợp sở hữu nhiều hoạt tính sinh học có giá trị cao:

  • Hoạt tính kháng virus: Năm 1989, Gustafson và cộng sự tại Viện Ung thư Quốc gia Hoa Kỳ đã công bố phát hiện quan trọng chứng minh các sulfolipid phân lập từ vi khuẩn lam Lyngbya lagerheimiiPhormidium tenue có khả năng ức chế mạnh sự nhân lên của virus HIV-1 trên dòng tế bào lympho người CEM, bảo vệ tế bào khỏi sự phá hủy do virus gây ra. Nhóm chức sulfonate mang điện tích âm đóng vai trò quan trọng trong việc ngăn chặn virus gắn vào thụ thể bề mặt tế bào lympho.
  • Ức chế enzyme sao chép DNA: Các dạng phân tử sulfoquinovosyl diacylglycerol chiết xuất từ tảo biển thể hiện hoạt tính ức chế chọn lọc đối với enzyme DNA polymerase alpha và beta của tế bào nhân thực, mở ra tiềm năng phát triển các hợp chất hỗ trợ ngăn chặn sự tăng sinh mất kiểm soát của tế bào khối u.
  • Kháng viêm và điều hòa miễn dịch: Lipid sulfo có khả năng ức chế chọn lọc sự kết dính của bạch cầu thông qua tương tác với phân tử bám dính P-selectin và L-selectin, giúp làm giảm phản ứng viêm quá mức trong các mô bệnh lý.
  • Tiềm năng chất hoạt động bề mặt sinh học: Nhờ đặc tính lưỡng cực tự nhiên với đầu sulfonate bền vững, SQDG từ sinh khối vi tảo đang được nghiên cứu làm chất hoạt động bề mặt sinh học thân thiện với môi trường ứng dụng trong công nghiệp mỹ phẩm và chất mang dược phẩm nano.

Nghiên cứu lipid sulfo tại Việt Nam

Tại Việt Nam, các hướng nghiên cứu về lipid và hợp chất tự nhiên biển đã được thúc đẩy mạnh mẽ. Báo cáo tổng kết các đề tài nghiên cứu lipid và axit béo từ sinh vật biển của Viện Hóa học các Hợp chất thiên nhiên thuộc Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam công bố năm 2020 đã ghi nhận việc phân lập và phân tích cấu trúc lipidome của nhiều loài rong biển và động vật không xương sống biển. Nghiên cứu đã định danh thành công nhiều dạng phân tử sulfoquinovosyl diacylglycerol giàu axit béo không no đa nối đôi từ các loài rong kinh tế và động vật da gai ở vùng biển Việt Nam, đặt nền móng cho việc khai thác nguồn nguyên liệu biển phục vụ phát triển dược phẩm và thực phẩm bảo vệ sức khỏe.

Hạn chế và hướng nghiên cứu tương lai

Mặc dù tiềm năng y sinh học và vai trò sinh lý của lipid sulfo là rất lớn, lĩnh vực nghiên cứu này vẫn đang đối mặt với một số rào cản kỹ thuật thực nghiệm:

  • Việc chiết xuất và tinh sạch các phân tử SQDG hay sulfatide đồng nhất từ nguồn sinh khối tự nhiên đòi hỏi các quy trình sắc ký lỏng phức tạp và tốn kém do sự hiện diện của nhiều dạng phân tử đồng phân chuỗi acyl có độ phân cực rất gần nhau.
  • Cơ chế điều hòa phiên mã chính xác của các gene sinh tổng hợp lipid sulfo ở cấp độ biểu sinh dưới các điều kiện stress phi sinh học khắc nghiệt vẫn chưa được sáng tỏ hoàn toàn.
  • Độ hòa tan hạn chế và sinh khả dụng thấp của các phân tử lipid sulfo tự nhiên đòi hỏi các kỹ thuật bào chế hạt nano lipid tiên tiến để có thể thử nghiệm lâm sàng hiệu quả.

Tính đến năm 2025, việc ứng dụng các phương pháp lipidomics khối phổ phân giải cao kết hợp giải trình tự đơn tế bào đang mở ra triển vọng phân tích định lượng chính xác động học của lipid sulfo trong từng bào quan riêng biệt, hỗ trợ đắc lực cho việc phát triển các liệu pháp thay thế enzyme cho bệnh MLD cũng như chọn tạo giống cây trồng có khả năng chống chịu cao trong điều kiện đất nghèo dinh dưỡng.

Câu hỏi thường gặp

Lipid sulfo khác gì so với phospholipid về mặt hóa học và cấu trúc màng?

Khác với phospholipid mang nhóm phosphate, lipid sulfo chứa nhóm phân cực mang lưu huỳnh ở trạng thái oxy hóa cao như sulfonate hoặc ester sulfate. Cấu trúc này tạo ra điện tích âm bền vững trên bề mặt màng sinh học độc lập với phosphate, giúp duy trì cấu trúc màng quang hợp và bao myelin.

Tại sao sulfoquinovosyl diacylglycerol (SQDG) quan trọng khi cây thiếu lân?

Khi cây trồng bị thiếu hụt phosphate vô cơ trong môi trường, tế bào kích hoạt mạnh gene SQD1 và SQD2 để tăng cường tổng hợp SQDG. Lượng SQDG gia tăng sẽ thay thế trực tiếp cho phospholipid có tính acid là phosphatidylglycerol trong màng thylakoid, qua đó duy trì cấu trúc quang hợp mà vẫn tiết kiệm phosphate cho các quá trình sống còn khác.

Sự tích tụ bất thường sulfatide gây ra bệnh lý gì ở người?

Sự thiếu hụt enzyme lysosome arylsulfatase A do đột biến gen ARSA khiến sulfatide không thể thoái hóa bình thường và tích tụ độc hại trong lysosome. Tình trạng này dẫn đến bệnh loạn dưỡng chất trắng dị sắc (MLD), gây thoái hóa bao myelin lan tỏa, rối loạn vận động tiến triển, co cứng cơ và suy giảm thần kinh nghiêm trọng.

Seminolipid đóng vai trò gì trong hệ sinh sản của động vật có vú?

Seminolipid là sulfoglycolipid chính chiếm hơn 90% tổng lượng glycolipid trong tinh hoàn động vật có vú trưởng thành. Lipid này định vị trên màng tế bào mầm và tinh trùng, đóng vai trò thiết yếu cho sự phân chia giảm phân ở kỳ pachytene của tinh bào và duy trì khả năng sinh sản của con đực.

Tài liệu tham khảo

  1. Benson, A. A., Daniel, H., & Wiser, R. (1959). A sulfolipid in plants. Proceedings of the National Academy of Sciences, 45(11), 1582–1587. DOI: 10.1073/pnas.45.11.1582
  2. Benning, C. (1998). Biosynthesis and function of the sulfolipid sulfoquinovosyl diacylglycerol. Annual Review of Plant Physiology and Plant Molecular Biology, 49, 53–75. DOI: 10.1146/annurev.arplant.49.1.53
  3. Eckhardt, M. (2008). The role and metabolism of sulfatide in the nervous system. Molecular Neurobiology, 37(2-3), 93–103. DOI: 10.1007/s12035-008-8022-3
  4. Honke, K. (2013). Biosynthesis and biological function of sulfoglycolipids. Proceedings of the Japan Academy, Series B, 89(4), 129–138. DOI: 10.2183/pjab.89.129
  5. Sun, Y., Song, Y., Liu, J., Sun, M., Qin, P., Jiang, Y., Zhou, S., Zhu, L., Xu, P., Sun, Z., & Xue, D. (2021). Sulfoquinovosyl diacylglycerol synthase 1 impairs glycolipid accumulation and photosynthesis in phosphate-deprived rice. Journal of Experimental Botany, 72(20), 7170–7183. DOI: 10.1093/jxb/erab300
  6. Gustafson, K. R., Cardellina, J. H., Fuller, R. W., Weislow, O. S., Kiser, R. F., Snader, K. M., Patterson, G. M., & Boyd, M. R. (1989). AIDS-antiviral sulfolipids from cyanobacteria (blue-green algae). Journal of the National Cancer Institute, 81(16), 1254–1258. DOI: 10.1093/jnci/81.16.1254