Từ điển học thuật Khoa học y - dược

Độc tính phát triển là gì? Định nghĩa và cơ chế

Tiếng AnhDevelopmental toxicity

Độc tính phát triển là tác động bất lợi của các tác nhân vật lý, hóa học hoặc sinh học xảy ra đối với cơ thể sinh vật đang phát triển từ trước khi thụ thai cho đến khi trưởng thành về mặt giới tính, dẫn đến tử vong phôi thai, dị tật bẩm sinh, chậm phát triển hoặc suy giảm chức năng sau sinh.

389 lượt xem Cập nhật 5/9/2026

Độc tính phát triển (Developmental toxicity) là tác động bất lợi của các tác nhân vật lý, hóa học hoặc sinh học xảy ra đối với cơ thể sinh vật đang phát triển từ trước khi thụ thai cho đến khi trưởng thành về mặt giới tính, dẫn đến tử vong phôi thai, dị tật bẩm sinh, chậm phát triển hoặc suy giảm chức năng sau sinh.

Định nghĩa độc tính phát triển

Độc tính phát triển là quá trình mà các chất hóa học hoặc tác nhân vật lý–sinh học gây ra tác động bất lợi lên sự phát triển bình thường của phôi, thai hoặc giai đoạn hậu sản ban đầu. Hiệu ứng có thể biểu hiện dưới dạng dị tật cấu trúc, suy giảm chức năng hoặc chậm phát triển về mặt thần kinh và hành vi. Những hậu quả này thường không hồi phục và có thể kéo dài suốt đời cá thể.

Phạm vi ảnh hưởng của độc tính phát triển bao gồm mọi giai đoạn từ phân bào ban đầu, hình thành lá phôi, phát triển cơ quan đến giai đoạn tăng trưởng sau sinh. Chất độc có thể tương tác trực tiếp với DNA, gây biến đổi di truyền, hoặc gián tiếp thông qua stress oxy hóa, tác động lên tín hiệu nội bào. Mức độ và hình thái tổn thương phụ thuộc vào thời điểm phơi nhiễm, liều lượng và đặc tính hóa học của tác nhân.

Theo khuyến cáo của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), độc tính phát triển cần được phân biệt với độc tính gây ung thư và độc tính cấp tính, bởi bản chất tổn thương và cơ chế sinh học hoàn toàn khác nhau. Nghiên cứu chuyên sâu giúp xác định ngưỡng liều an toàn và xây dựng chính sách phòng ngừa phơi nhiễm trong giai đoạn mang thai.

Cơ chế sinh học

Cơ chế sinh học của độc tính phát triển thường liên quan đến việc can thiệp vào chu trình tế bào, tín hiệu biệt hóa và biểu hiện gen. Một số tác nhân gây độc ức chế trực tiếp các enzyme liên quan đến tổng hợp DNA/RNA, dẫn đến ngừng phân bào hoặc sai lệch trong quá trình bản sao gen.

Một số cơ chế điển hình:

  • Stress oxy hóa: tăng sinh các gốc tự do, gây tổn thương màng tế bào và ty thể.
  • Tương tác tín hiệu: ức chế hoặc kích hoạt dư thừa các yếu tố tăng trưởng như Wnt, BMP, FGF.
  • Thay đổi biểu đồ methyl hóa DNA: ảnh hưởng lâu dài đến việc đóng mở mạch gen.

Cơ chế phân tử có thể được mô tả qua sơ đồ đơn giản: tác nhân độc → xâm nhập tế bào → tương tác protein hoặc DNA → rối loạn phân chia/biệt hóa → tổn thương cấu trúc hoặc chức năng. Hiểu rõ chuỗi sự kiện này giúp phát triển các phương pháp can thiệp và giải độc tiềm năng.

Tiêu chí đánh giá

Đánh giá độc tính phát triển dựa vào hàng loạt chỉ số khách quan, bao gồm:

  • Tỷ lệ dị tật bẩm sinh (structural malformations).
  • Tỷ lệ tử vong phôi – thai (embryo–fetal lethality).
  • Cân nặng, chiều dài và tỷ lệ tăng trưởng của phôi và thai nhi.
  • Các chỉ số hành vi, thần kinh và sinh lý sau sinh.

Bên cạnh đó, chỉ số liều–đáp ứng (dose–response) xác định mối quan hệ công thức giữa liều tiếp xúc và mức độ tổn thương. Ngưỡng an toàn thường được thiết lập dựa trên NOAEL (No Observed Adverse Effect Level) và LOAEL (Lowest Observed Adverse Effect Level).

Chỉ số Mô tả Ứng dụng
NOAEL Liều cao nhất không quan sát thấy tác dụng bất lợi Xác định liều tham chiếu
LOAEL Liều thấp nhất quan sát thấy tác dụng bất lợi Đánh giá rủi ro ở mức thấp nhất
TD50 Liều gây độc cho 50% quần thể So sánh tiềm năng độc học

Các loại chất độc phát triển

Các tác nhân gây độc thường được phân nhóm theo bản chất hóa học hoặc nguồn gốc môi trường. Dưới đây là một số nhóm chất điển hình:

Nhóm chất Ví dụ Đặc điểm chính
Thuốc trừ sâu Organophosphates, Carbamates Ức chế enzyme cholinesterase, gây stress thần kinh
Kim loại nặng Thủy ngân (Hg), Chì (Pb) Lâu phân hủy, tích lũy qua nhau thai
Dung môi hữu cơ Toluene, Benzen Kích ứng đường hô hấp, ảnh hưởng hệ thần kinh trung ương
Dioxin & PCB TCDD, PCB Congeners Tích lũy mô mỡ, gây rối loạn nội tiết

Theo nhiều nghiên cứu, các hóa chất này đều có khả năng xuyên qua hàng rào nhau thai và ảnh hưởng lên mô phôi non yếu. Quá trình đánh giá bao gồm cả đo lường nồng độ trong mẫu máu, mô và đánh giá biểu hiện gen liên quan đến stress và viêm nhiễm.

Mô hình và phương pháp thử nghiệm

Các mô hình thử nghiệm độc tính phát triển được chia thành in vivo và in vitro. In vivo thường sử dụng động vật thí nghiệm như chuột, thỏ để đánh giá toàn bộ quá trình phát triển phôi–thai dưới tác động của chất thử. In vitro gồm tế bào gốc đa năng, phôi động vật thủy sinh (zebrafish), và cơ quan nhân tạo (organ-on-chip) cho phép quan sát trực tiếp cơ chế phân tử và tế bào.

Các phương pháp mới như mô hình on-chip sử dụng vi mạch vi lưu (microfluidics) tái tạo cấu trúc mô tim, gan, não cho phép đo lường chỉ số sinh hóa và hình thái học trong điều kiện gần sát thực in vivo. Mô hình QSAR (Quantitative Structure–Activity Relationship) ứng dụng học máy để dự đoán độ độc dựa trên cấu trúc phân tử, rút ngắn thời gian sàng lọc.

  • Mô hình in vivo: ưu điểm là tính toàn diện, nhược điểm là chi phí cao, phức tạp đạo đức.
  • Mô hình in vitro: ưu điểm tái lập cơ chế phân tử, giảm động vật, nhược điểm khó tái tạo tương tác đa cơ quan.
  • QSAR & AI: ưu điểm nhanh, chi phí thấp, nhược điểm cần dữ liệu lớn, độ tin cậy phụ thuộc dataset.
Phương pháp Ứng dụng chính Hạn chế
Chuột (in vivo) Đánh giá dị tật cơ quan Chi phí, thời gian, đạo đức
Zebrafish (in vitro) Quan sát phát triển phôi minh họa Khác biệt loài
Organ-on-chip Thử nghiệm đa cơ quan Phức tạp kỹ thuật

Liều đáp ứng và chỉ số độc tính

Liều–đáp ứng (dose–response) thể hiện mối quan hệ giữa liều lượng chất tiếp xúc và tỷ lệ hoặc mức độ tác dụng bất lợi. Đường cong liều–đáp ứng thường được mô tả theo hàm sigmoidal, với ngưỡng ngắn hạn và giai đoạn bão hòa.

Chỉ số teratogenic TI là công cụ so sánh tiềm năng gây dị tật giữa các chất:

TI=TD50ED50TI = \frac{TD_{50}}{ED_{50}}

Trong đó TD50 là liều gây tác dụng độc cho 50% quần thể, ED50 là liều hiệu quả tác động nhưng không gây độc cho 50% quần thể. Giá trị TI cao cho thấy chất có khoảng cửa an toàn rộng.

  1. NOAEL: xác định liều cao nhất không quan sát thấy tác dụng bất lợi.
  2. LOAEL: liều thấp nhất quan sát thấy tác dụng bất lợi.
  3. BMDL: Benchmark Dose Lower Confidence Limit, ngưỡng thống kê để thiết lập biện pháp an toàn.

Tác động lên sự hình thành phôi và thai nhi

Tác động phụ thuộc giai đoạn phát triển: trong giai đoạn hình thành cơ quan (organogenesis), phôi rất nhạy cảm với các tác nhân gây đứt gãy ống thần kinh, dị tật tim bẩm sinh, sai lệch cấu trúc xương. Giai đoạn tiền bào thai (blastocyst) dễ tổn thương DNA dẫn đến sẩy thai tự nhiên.

Các dị tật thường gặp:

  • Hỏng ống thần kinh: nứt đốt sống, vô sọ.
  • Dị tật tim bẩm sinh: lỗ thông liên thất, thông liên nhĩ.
  • Dị dạng xương: cột sống cong, tay/chân nhỏ hơn bình thường.

Sau sinh, trẻ có thể biểu hiện chậm phát triển tinh thần, giảm khả năng học tập, rối loạn hành vi, hoặc suy giảm chức năng miễn dịch tùy theo mức độ và giai đoạn tổn thương.

Yếu tố nguy cơ và độ nhạy

Độ nhạy của phôi–thai phụ thuộc vào:

  • Thời điểm phơi nhiễm: giai đoạn phân bào nhanh, biệt hóa cao độ.
  • Liều và tần suất: phơi nhiễm mạn tính thường nguy hiểm hơn cấp tính.
  • Yếu tố di truyền: đột biến hoặc đa hình gen liên quan đến quá trình chuyển hóa độc chất.
  • Tình trạng dinh dưỡng và sức khỏe mẹ: thiếu acid folic, thiếu hụt vitamin, mắc bệnh mạn tính.

Tương tác giữa thuốc và môi trường như tiếp xúc nhiệt độ cao, bức xạ, hoặc kết hợp nhiều chất độc có thể tăng cường hiệu ứng gây độc, làm thay đổi đường cong liều–đáp ứng và thu hẹp ngưỡng an toàn.

Biện pháp phòng ngừa và quản lý

Cơ quan Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Hoa Kỳ (FDA) cùng EPA khuyến cáo quản lý phơi nhiễm cho phụ nữ mang thai thông qua giám sát môi trường và sàng lọc tiền sản. Các biện pháp bao gồm:

  • Giám sát nồng độ chất độc trong nước uống và không khí (EPA Chemical Safety).
  • Cung cấp bổ sung acid folic, vitamin D và canxi cho mẹ theo khuyến cáo y tế.
  • Hạn chế sử dụng thuốc trừ sâu, dung môi hữu cơ trong gia dụng và công nghiệp.
  • Cải thiện chính sách lao động: không để phụ nữ mang thai làm việc trong môi trường tiếp xúc hóa chất nguy hiểm.

Giám sát sức khỏe trẻ sơ sinh thông qua sàng lọc di truyền và chẩn đoán hình ảnh sớm giúp phát hiện kịp thời và can thiệp hỗ trợ phát triển.

Hướng nghiên cứu và xu hướng tương lai

Nghiên cứu tập trung vào phát triển biomarker sớm cho độc tính phát triển như microRNA, protein stress, và dấu ấn methyl hóa DNA trong máu mẹ. Công nghệ single-cell RNA sequencing cho phép phân tích chi tiết biểu hiện gen ở từng tế bào phôi dưới tác động chất độc.

Ứng dụng trí tuệ nhân tạo và mô hình toán học để dự báo rủi ro dựa trên dữ liệu omics, mô hình hóa mạng lưới tín hiệu sinh học. Nghiên cứu organoids 3D từ tế bào gốc người cung cấp mô hình gần gũi với cơ quan thật, giảm lệ thuộc động vật thử nghiệm.

  • Biomarkers: microRNA, exosomes.
  • Organoids 3D: não, gan, tim.
  • AI & Machine Learning: QSAR nâng cao, mạng nơ-ron sâu.

Câu hỏi thường gặp

Bốn biểu hiện lâm sàng kinh điển của độc tính phát triển là gì?

Bao gồm: tử vong thai nhi (sảy thai, thai lưu), dị tật hình thái bẩm sinh (teratogenicity), chậm phát triển trong tử cung (IUGR), và suy giảm hoặc rối loạn chức năng sau sinh (như độc thần kinh phát triển).

Giai đoạn nào trong thai kỳ nhạy cảm nhất với các chất gây dị tật cấu trúc hình thái?

Giai đoạn tạo cơ quan (organogenesis), thường kéo dài từ tuần thứ 3 đến tuần thứ 8 sau thụ thai ở người, là giai đoạn phôi thai dễ bị tổn thương nhất trước các tác nhân gây quái thai.

Hệ thống phân loại mức độ an toàn thai kỳ của thuốc (FDA pregnancy categories) được cập nhật như thế nào?

FDA đã thay thế thang chữ A, B, C, D, X bằng Quy tắc Dán nhãn Mang thai và Cho con bú (PLLR) chi tiết hóa thông tin dựa trên dữ liệu thực tế về nguy cơ phơi nhiễm ở mẹ và thai.

Các nghiên cứu khoa học về “độc tính phát triển”

Công bố nổi bật trên thế giới và tại Việt Nam, kèm tóm tắt theo hướng chủ đề.

Mới nhất

  • Độc Tính Phát Triển của Fipronil và Rotenone Trên Hệ Thống Thử Nghiệm Tế Bào Thần Kinh Người In Vitro

    Dịch bởi AIDevelopmental Neurotoxicity of Fipronil and Rotenone on a Human Neuronal In Vitro Test System

    Anne Schmitz và cộng sự2021Neurotoxicity Research

    AI tóm tắt

    Thử nghiệm in vitro trên dòng tế bào tiền thân thần kinh người NT2 đánh giá độc tính phát triển thần kinh của thuốc trừ sâu fipronil (1,98–62,5 µM) và độc chất đối chứng rotenone. Fipronil và chất chuyển hóa fipronil sulfone ức chế chọn lọc sự di chuyển và phân hóa tế bào ở dải nồng độ micromolar mà không ảnh hưởng đến sự vươn dài sợi nhánh. Tác động ức chế này được phục hồi bởi chất chống oxy hóa N-acetyl cysteine, cho thấy stress oxy hóa là cơ chế trung gian gây độc.

  • Tạo ra thử nghiệm gen báo cáo NKX2.5 dựa trên tế bào gốc phôi người để thử nghiệm độc tính phát triển

    Dịch bởi AICreating a human-induced pluripotent stem cell-based NKX2.5 reporter gene assay for developmental toxicity testing

    Karin Lauschke và cộng sự2021Fühner-Wieland's Sammlung von Vergiftungsfällen

    AI tóm tắt

    Phát triển thử nghiệm phát quang PluriLum sử dụng tế bào gốc vạn năng cảm ứng người hiPSC chèn gen chỉ thị luciferase tại vị trí NKX2.5 nhằm tự động hóa sàng lọc độc tính phát triển. Khi phơi nhiễm với chất gây quái thai thalidomide (0,1–36 µM) và valproic acid (25–300 µM), cường độ phát quang suy giảm rõ rệt tương ứng với mức độ ức chế phân hóa tế bào cơ tim. Hệ thống mang lại công cụ định lượng thông lượng cao nhạy bén để phát hiện sớm các chất gây độc phôi.

  • Ý nghĩa đối với khả năng dự đoán của các thử nghiệm độc tính phát triển dựa trên tế bào được phát triển cách nhau hai thập kỷ

    Dịch bởi AIImplications for the Predictivity of Cell-Based Developmental Toxicity Assays Developed Two Decades Apart

    Satoshi Kawamura và cộng sự2019Toxicological Research

    AI tóm tắt

    Đánh giá so sánh khả năng dự đoán của hai phép thử in vitro sàng lọc độc tính phát triển gồm thử nghiệm gắn kết tế bào MOT và thử nghiệm tế bào gốc phôi EST. Cả hai hệ thống đạt tỷ lệ đồng thuận khoảng 60% so với dữ liệu in vivo nhưng có tỷ lệ dương tính giả đáng kể. Tác giả đề xuất các phép thử in vitro cần bám sát cơ chế sinh học phân tử để nâng cao độ tin cậy khi dự báo độc tính phát triển.

  • Phơi nhiễm paraquat và maneb làm thay đổi sự tăng sinh tế bào gốc thần kinh ở chuột cống bằng cách gây stress oxy hóa: những hiểu biết mới về độc tính phát triển thần kinh do thuốc trừ sâu gây ra

    Dịch bởi AIParaquat and Maneb Exposure Alters Rat Neural Stem Cell Proliferation by Inducing Oxidative Stress: New Insights on Pesticide-Induced Neurodevelopmental Toxicity

    Dirleise Colle và cộng sự2018Neurotoxicity Research

    AI tóm tắt

    Nuôi cấy sơ cấp tế bào gốc thần kinh phôi chuột NSCs khảo sát cơ chế độc tính phát triển thần kinh do phơi nhiễm kết hợp thuốc trừ cỏ paraquat và thuốc diệt nấm maneb. Phơi nhiễm phối hợp làm giảm mạnh khả năng tăng sinh tế bào và làm sai lệch biểu hiện các gen điều hòa chu kỳ tế bào như cyclin D1, cyclin D2Rb1. Sự gia tăng các gốc oxy hóa tự do ROS được trung hòa khi bổ sung N-acetylcysteine, giúp khôi phục khả năng tăng sinh bình thường.

  • Đánh giá rủi ro cho các thí nghiệm độc tính với các kết quả phân loại và liên tục: Một phương pháp Bayes không tham số

    Dịch bởi AIRisk Assessment for Toxicity Experiments with Discrete and Continuous Outcomes: A Bayesian Nonparametric Approach

    Kassandra Fronczyk và cộng sự2017Journal of Agricultural, Biological and Environmental Statistics

    AI tóm tắt

    Mô hình hóa phi tham số Bayes kết hợp quy trình Dirichlet phụ thuộc liều được xây dựng để ước lượng rủi ro trong các thử nghiệm độc tính phát triển của dung môi hữu cơ diethylene glycol dimethyl ether. Khung phân tích xử lý đồng thời dữ liệu phân loại về số lượng thai chết, thai sống dị tật và biến liên tục về trọng lượng thai. Phương pháp cung cấp đường cong liều-đáp ứng linh hoạt hơn hẳn các mô hình tham số truyền thống trong đánh giá nguy cơ gây dị tật phôi thai.

Trích dẫn nhiều nhất

  • Tolylfluanid gây độc tính phát triển thông qua rối loạn chức năng gan ở phôi cá ngựa vằn

    Dịch bởi AITolylfluanid induces developmental toxicity via liver dysfunction in zebrafish embryos

    Taeyeon Hong và cộng sự2024Molecular & Cellular Toxicology

    AI tóm tắt

    Phơi nhiễm phôi cá ngựa vằn chuyển gen olig2fabp10a với thuốc diệt nấm tolylfluanid để phân tích các cơ chế gây rối loạn cơ quan trong giai đoạn sớm. Thuốc diệt nấm làm giảm chiều dài cơ thể, thu nhỏ kích thước mắt và ức chế quá trình hình thành tế bào thần kinh vận động. Ngoài ra, tolylfluanid làm suy giảm thể tích gan của ấu trùng, cho thấy hóa chất bảo vệ thực vật này gây độc tính phát triển nghiêm trọng trên hệ vận động và gan.

  • Phân tích tích hợp giải trình tự mRNA và miRNA làm sáng tỏ cơ chế gây độc tính phát triển của chất ô nhiễm thuốc lá ở phôi cá ngựa vằn

    Dịch bởi AIIntegrated mRNA- and miRNA-sequencing analyses unveil the underlying mechanism of tobacco pollutant-induced developmental toxicity in zebrafish embryos

    Jiasheng Chen và cộng sự2024Journal of Translational Medicine

    AI tóm tắt

    Phân tích tích hợp hệ phiên mã mRNAmiRNA trên phôi cá ngựa vằn phơi nhiễm dịch chiết khói thuốc lá CSE (0,25–2,5%) nhằm làm rõ cơ chế gây độc tính phát triển phôi thai. Khói thuốc làm tăng tỷ lệ tử vong, giảm tỷ lệ nở và gây dị tật apoptosis cục bộ tại vùng đầu và tim ấu trùng. Kết quả RT-qPCR chỉ ra gen ctsba đóng vai trò chủ chốt kích hoạt apoptosis và gen fads2 điều hòa độc tính rối loạn chuyển hóa lipid trong giai đoạn phôi.

  • Phân tích sự gián đoạn mạch máu ở phôi cá ngựa vằn như một điểm cuối để dự đoán độc tính phát triển

    Dịch bởi AIAnalysis of vascular disruption in zebrafish embryos as an endpoint to predict developmental toxicity

    Julia Nöth và cộng sự2023Fühner-Wieland's Sammlung von Vergiftungsfällen

    AI tóm tắt

    Hệ thống xử lý hình ảnh video tự động trên phôi cá ngựa vằn được thiết lập nhằm phân tích sự gián đoạn vi mạch angiogenesis làm chỉ dấu dự đoán độc tính phát triển của hóa chất. Phơi nhiễm phôi với các chất ức chế thụ thể kinase như SU4312sorafenib làm giảm số lượng mạch gian đốt phụ thuộc nồng độ. Phương pháp đo quang học không xâm lấn phát hiện rối loạn chức năng mạch sớm hơn khi biến đổi cấu trúc biểu mô mạch hiển thị trên kính hiển vi huỳnh quang.

  • Bisphenol B gây độc tính phát triển ở cá ngựa vằn thông qua stress oxy hóa

    Dịch bởi AIBisphenol B induces developmental toxicity in zebrafish via oxidative stress

    Fangjie Wang và cộng sự2023

    AI tóm tắt

    Nghiên cứu cơ chế phân tử gây tổn thương phôi cá ngựa vằn khi phơi nhiễm bisphenol B ở các nồng độ 10, 100 và 1000 µg/L đến ngày thứ 6 sau thụ tinh. BPB gây độc tính phát triển biểu hiện qua độc tính thần kinh và tim mạch sớm, tương quan thuận với mức độ phá hủy oxy hóa tế bào. Sử dụng chất chống oxy hóa N-acetyl-L-cysteine giúp giảm thiểu đáng kể các tổn thương, làm rõ vai trò trung gian của stress oxy hóa trong cơ chế gây độc của chất tương tự bisphenol.

  • Các tác động phát triển của amoxicillin ở nồng độ liên quan đến môi trường bằng phép thử độc tính phôi cá ngựa vằn (ZET)

    Dịch bởi AIDevelopmental Effects of Amoxicillin at Environmentally Relevant Concentration Using Zebrafish Embryotoxicity Test (ZET)

    Edgar David González-González và cộng sự2021Water, Air, and Soil Pollution

    AI tóm tắt

    Thử nghiệm độc tính phôi cá ngựa vằn Danio rerio (ZET) đánh giá độc tính phát triển và nguy cơ quái thai của kháng sinh amoxicillin ở nồng độ tồn lưu môi trường. Giá trị LC50 ghi nhận ở mức 14,192 µg/L, EC50 đạt 7,083 µg/L và chỉ số gây quái thai TI đạt 2,003. Kháng sinh kích hoạt stress oxy hóa tế bào, gây ra hàng loạt dị tật phát triển nghiêm trọng gồm biến dạng đuôi, phù màng ngoài tim và vẹo cột sống.

Nổi bật tại Việt Nam

  • 29. Độc tính của nano AgNPs sinh học đến quá trình phát triển trên mô hình ruồi giấm

    Nguyễn Trọng Tuệ và cộng sự2024Tạp chí Nghiên cứu Y học

    AI tóm tắt

    Khảo sát ảnh hưởng của hạt nano bạc sinh học AgNPs đến các giai đoạn phát triển của ruồi giấm Drosophila melanogaster nhằm đánh giá độc tính phát triển sinh học. Nồng độ AgNPs từ 150 mg/L đến 250 mg/L làm giảm đáng kể tỷ lệ trứng nở và tỷ lệ thoát kén. Hàm lượng 250 mg/L gây đứt gãy DNA tế bào máu trong dịch haemolymph, cho thấy nano bạc gây tác động độc hại rõ rệt đến tiến trình sinh trưởng và biến thái của côn trùng.

  • 7. Reproductive/developmental toxicity screening test of kovir capsules in mice

    Pham Thi Van Anh và cộng sự2024Tạp chí Nghiên cứu Y học

    AI tóm tắt

    Thử nghiệm sàng lọc độc tính sinh sản và độc tính phát triển của viên nang kovir trên chuột nhắt trắng theo hướng dẫn chuẩn thức OECD ở các mức liều 1,44 và 2,16 viên/kg/ngày. Chế phẩm không gây biến đổi mô bệnh học tinh hoàn ở chuột đực và không ảnh hưởng đến tỷ lệ mang thai, số lượng thể làm tổ hay thai sống ở chuột cái. Tác giả kết luận viên nang kovir không gây nguy cơ độc tính phát triển hoặc dị tật trên đàn chuột con sinh ra.

Tài liệu tham khảo

  1. Christian, Schulte, Hellwig (2003). Developmental (embryo-fetal toxicity/teratogenicity) toxicity studies of synthetic crystalline lycopene in rats and rabbits. Food and Chemical Toxicology. doi:10.1016/s0278-6915(03)00009-7 DOI: 10.1016/s0278-6915(03)00009-7
  2. Bhatnagar (2016). Assessment of Embryo Fetal Developmental Toxicity Study of Hepatitis B (rDNA) Vaccine in Wistar Rats. International Journal of Vaccines & Vaccination. doi:10.15406/ijvv.2016.03.00069 DOI: 10.15406/ijvv.2016.03.00069
  3. Fazliogullari (2024). Developmental Toxicity Using the Rat Whole Embryo Culture. Methods in Molecular Biology Teratogenicity Testing. doi:10.1007/978-1-0716-3625-1_9 DOI: 10.1007/978-1-0716-3625-1_9