Triệu chứng cơ thể đa dạng ở bệnh nhân chăm sóc sức khỏe ban đầu: một nghiên cứu cắt ngang về nội dung tư vấn, chiến lược quản lý lâm sàng và gánh nặng từ cuộc gặp gỡ

BMC Family Practice - Tập 17 - Trang 1-8 - 2016
Mette T. Rask1, Anders H. Carlsen1, Anna Budtz-Lilly1, Marianne Rosendal1
1Research Unit for General Practice, Department of Public Health, Aarhus University, Aarhus C, Denmark

Tóm tắt

Các cuộc tham vấn liên quan đến bệnh nhân có nhiều triệu chứng cơ thể có thể được coi là một thách thức và tốn thời gian đối với các bác sĩ đa khoa (GP). Tuy nhiên, còn rất ít thông tin về những mối liên hệ có thể có giữa các đặc điểm tư vấn và gánh nặng mà bác sĩ gặp phải trong cuộc hẹn. Chúng tôi nhằm mục đích khám phá nội dung tư vấn, chiến lược quản lý lâm sàng, thời gian tiêu tốn và gánh nặng mà bác sĩ cảm nhận từ các cuộc gặp gỡ với những bệnh nhân mắc triệu chứng cơ thể đa dạng, được định nghĩa bởi khái niệm hội chứng rối loạn cơ thể (BDS). Nghiên cứu cắt ngang về các cuộc gặp gỡ bệnh nhân trong chăm sóc sức khỏe sơ cấp từ tháng 12 năm 2008 đến tháng 12 năm 2009; 387 bác sĩ đã tham gia (tỷ lệ phản hồi: 44,4 %). Dữ liệu được dựa trên một mẫu đăng ký một trang do bác sĩ hoàn thành và một bảng hỏi bệnh nhân bao gồm danh sách kiểm tra BDS 25 mục cho các triệu chứng cơ thể. Bằng cách sử dụng phân tích hồi quy logistic, chúng tôi đã so sánh những bệnh nhân đáp ứng tiêu chí BDS với những bệnh nhân không đáp ứng. Tổng cộng có 1505 bệnh nhân được đưa vào nghiên cứu (tỷ lệ phản hồi: 55,6 %). Các vấn đề sức khỏe ít được báo cáo là 'mới' hơn ở bệnh nhân có BDS (tỷ lệ odds (OR) = 0,73, khoảng tin cậy (CI) 95 %: 0,54; 0,97). Tỷ lệ đơn thuốc và giới thiệu là tương đương ở hai nhóm bệnh nhân. Các cuộc tư vấn tập trung chủ yếu vào các khía cạnh sinh học y tế ít thường xuyên hơn ở bệnh nhân có BDS (OR = 0,31, 95 % CI: 0,22; 0,43), trong khi các vấn đề sinh học và tâm lý xã hội bổ sung thường được thảo luận nhiều hơn. Bác sĩ có xu hướng đảm bảo tính liên tục trong chăm sóc bệnh nhân BDS bằng các chiến lược chờ đợi cẩn trọng (OR = 2,32, 95 % CI: 1,53; 3,52) hoặc các cuộc hẹn tái khám đã định trước (OR = 1,61, 95 % CI: 1,09; 2,37). Các bệnh nhân có BDS được phát hiện là tốn thời gian hơn (OR = 1,77, 95 % CI: 1,26; 2,48) và gây gánh nặng hơn (OR = 2,54, 95 % CI: 1,81; 3,55) so với những bệnh nhân không có BDS. Tuy nhiên, sau khi điều chỉnh cho nội dung sinh học và tâm lý xã hội của cuộc tư vấn, những sự khác biệt đã xác định về tiêu tốn thời gian và gánh nặng không còn có ý nghĩa thống kê nữa. Bệnh nhân có BDS thể hiện sự phức tạp cao hơn trong việc chăm sóc liên quan đến các nhu cầu sinh học và tâm lý xã hội. Bác sĩ dường như tạo điều kiện và thời gian để thảo luận những vấn đề này và hướng đến việc đảm bảo tính liên tục trong chăm sóc thông qua chờ đợi cẩn thận hoặc các cuộc tư vấn tái khám đã định trước. Tuy nhiên, gánh nặng được báo cáo mà bác sĩ cảm nhận cần yêu cầu phát triển chuyên môn.

Từ khóa

#triệu chứng cơ thể #bác sĩ đa khoa #hội chứng rối loạn cơ thể #chăm sóc sức khỏe ban đầu #gánh nặng tư vấn

Tài liệu tham khảo

Khan AA, Khan A, Harezlak J, Tu W, Kroenke K. Somatic symptoms in primary care: etiology and outcome. Psychosomatics. 2003;44:471–8. Rosendal M, Carlsen AH, Rask MT, Moth G. Symptoms as the main problem in primary care: a cross-sectional study of frequency and characteristics. Scan J Prim Health Care. 2015;33:91–9. Barsky AJ, Orav EJ, Bates DW. Somatization increases medical utilization and costs independent of psychiatric and medical comorbidity. Arch Gen Psychiatry. 2005;62:903–10. Fink P, Rosendal M. Recent developments in the understanding and management of functional somatic symptoms in primary care. Curr Opin Psychiatry. 2008;21:182–8. Jackson JL, Kroenke K. Prevalence, impact, and prognosis of multisomatoform disorder in primary care: a 5-year follow-up study. Psychosom Med. 2008;70:430–4. Kroenke K, Mangelsdorff AD. Common symptoms in ambulatory care: incidence, evaluation, therapy, and outcome. Am J Med. 1989;86:262–6. Kroenke K, Spitzer RL, de Gruy III FV, Hahn SR, Linzer M, Williams JB, et al. Multisomatoform disorder. An alternative to undifferentiated somatoform disorder for the somatizing patient in primary care. Arch Gen Psychiatry. 1997;54:352–8. Lowe B, Spitzer RL, Williams JB, Mussell M, Schellberg D, Kroenke K. Depression, anxiety and somatization in primary care: syndrome overlap and functional impairment. Gen Hosp Psychiatry. 2008;30:191–9. Schaefert R, Hausteiner-Wiehle C, Hauser W, Ronel J, Herrmann M, Henningsen P. Non-specific, functional, and somatoform bodily complaints. Dtsch Arztebl Int. 2012;109:803–13. Rask MT, Andersen RS, Bro F, Fink P, Rosendal M. Towards a clinically useful diagnosis for mild-to-moderate conditions of medically unexplained symptoms in general practice: a mixed methods study. BMC Fam Pract. 2014;15:118. Rosendal M, Vedsted P, Christensen KS, Moth G. Psychological and social problems in primary care patients – general practitioners’ assessment and classification. Scand J Prim Health Care. 2013;31:43–9. Olde Hartman TC, Hassink-Franke L, Lucassen P, van Spaendonck K, van Weel C. Explanation and relations. How do general practitioners deal with patients with persistent medically unexplained symptoms: a focus group study. BMC Fam Pract. 2009;10:68. Ringsberg KC, Krantz G. Coping with patients with medically unexplained symptoms: work-related strategies of physicians in primary health care. J Health Psychol. 2006;11:107–16. Dowrick C, Gask L, Hughes JG, Charles-Jones H, Hogg JA, Peters S, et al. General practitioners’ views on reattribution for patients with medically unexplained symptoms: a questionnaire and qualitative study. BMC Fam Pract. 2008;9:46. Reid S, Whooley D, Crayford T, Hotopf M. Medically unexplained symptoms--GPs’ attitudes towards their cause and management. Fam Pract. 2001;18:519–23. Zantinge EM, Verhaak PF, Kerssens JJ, Bensing JM. The workload of GPs: consultations of patients with psychological and somatic problems compared. Br J Gen Pract. 2005;55:609–14. Jackson JL, Kroenke K. Difficult patient encounters in the ambulatory clinic: clinical predictors and outcomes. Arch Intern Med. 1999;159:1069–75. Britt HC, Valenti L, Miller GC. Determinants of consultation length in Australian general practice. Med J Aust. 2005;183:68–71. Hahn SR, Kroenke K, Spitzer RL, Brody D, Williams JB, Linzer M, et al. The difficult patient: prevalence, psychopathology, and functional impairment. J Gen Intern Med. 1996;11:1–8. Hahn SR. Physical symptoms and physician-experienced difficulty in the physician-patient relationship. Ann Intern Med. 2001;134:897–904. Henningsen P, Zipfel S, Herzog W. Management of functional somatic syndromes. Lancet. 2007;369:946–55. Fink P, Schroder A. One single diagnosis, bodily distress syndrome, succeeded to capture 10 diagnostic categories of functional somatic syndromes and somatoform disorders. J Psychosom Res. 2010;68:415–26. Fink P, Toft T, Hansen MS, Ornbol E, Olesen F. Symptoms and syndromes of bodily distress: an exploratory study of 978 internal medical, neurological, and primary care patients. Psychosom Med. 2007;69:30–9. Lam TP, Goldberg DP, Dowell AC, Fortes S, Mbatia JK, Minhas FA, et al. Proposed new diagnoses of anxious depression and bodily stress syndrome in ICD-11-PHC: an international focus group study. Fam Pract. 2013;30:76–87. Moth G, Olesen F, Vedsted P. Reasons for encounter and disease patterns in Danish primary care: changes over 16 years. Scand J Prim Health Care. 2012;30:70–5. Wonca International Classification Committee. International Classification of Primary Care. ICPC-2-R. Oxford: Oxford University Press; 2005. Budtz-Lilly A, Fink P, Ornbol E, Vestergaard M, Moth G, Christensen KS, et al. A new questionnaire to identify bodily distress in primary care: the ‘BDS checklist’. J Psychosom Res. 2015;78:536–45. Ware Jr J, Kosinski M, Keller SD. A 12-Item Short-Form Health Survey: construction of scales and preliminary tests of reliability and validity. Med Care. 1996;34:220–33. Thygesen LC, Daasnes C, Thaulow I, Bronnum-Hansen H. Introduction to Danish (nationwide) registers on health and social issues: structure, access, legislation, and archiving. Scand J Public Health. 2011;39:12–6. Budtz-Lilly A, Vestergaard M, Fink P, Carlsen AH, Rosendal M. Patient characteristics and frequency of bodily distress syndrome in primary care: a cross-sectional study. Br J Gen Pract. 2015;65:e617–23. Barsky AJ, Ettner SL, Horsky J, Bates DW. Resource utilization of patients with hypochondriacal health anxiety and somatization. Med Care. 2001;39:705–15. Burton C, McGorm K, Richardson G, Weller D, Sharpe M. Healthcare costs incurred by patients repeatedly referred to secondary medical care with medically unexplained symptoms: a cost of illness study. J Psychosom Res. 2012;72:242–7. van der Feltz-Cornelis CM, Hoedeman R, Keuter EJ, Swinkels JA. Presentation of the Multidisciplinary Guideline Medically Unexplained Physical Symptoms (MUPS) and Somatoform Disorder in the Netherlands: disease management according to risk profiles. J Psychosom Res. 2012;72:168–9. Rosendal M, Christensen KS, Agersnap L, Fink P, Nielsen CV. Functional disorders. A clinical guideline for general practice (Danish). Copenhagen: The Danish Society for General Practice; 2013. Konnopka A, Kaufmann C, Konig HH, Heider D, Wild B, Szecsenyi J, et al. Association of costs with somatic symptom severity in patients with medically unexplained symptoms. J Psychosom Res. 2013;75:370–5. Hutton C, Gunn J. Do longer consultations improve the management of psychological problems in general practice? A systematic literature review. BMC Health Serv Res. 2007;7:71. Ridd M, Shaw A, Salisbury C. ‘Two sides of the coin’ - the value of personal continuity to GPs: a qualitative interview study. Fam Pract. 2006;23:461–8.