Nội dung được dịch bởi AI, chỉ mang tính chất tham khảo
Về tính không ổn định baroclinic của các dòng chảy phi phẳng
Tóm tắt
Nghiên cứu này xem xét các mô hình đại dương khác nhau với một hoặc hai lớp có độ ổn định tĩnh cố định và hỗ trợ các dòng chảy có độ cắt không đổi, trong đó hướng của các dòng chảy được phép thay đổi theo độ sâu, trong khuôn khổ lý thuyết ổn định baroclinic không đồng dạng tuyến tính và trong điều kiện không có hiệu ứng β. Phân tích được rút gọn thành việc giải quyết một bài toán giá trị biên Sturm-Liouville đơn giản trong một chiều. Một quan hệ tán xạ tương đối tổng quát được tìm thấy, đúng như đã tái hiện nhiều trường hợp đặc biệt được phân tích bởi các tác giả khác. Quan hệ này cho thấy sự đa dạng khá lớn về hành vi có thể xảy ra cho các đường cong ổn định của các mô hình hai lớp. Kết quả cho thấy sự hiện diện của một dòng chảy có độ cắt không phẳng có thể có những hậu quả sâu sắc đến tính chất ổn định của dòng chảy địa lý tĩnh. Thực tế, có vẻ như các tính chất ổn định phụ thuộc mạnh mẽ vào góc lan truyền của rối loạn, để cho thấy rằng các số sóng mà trong lý thuyết zonal thông thường có vẻ ổn định lại có thể trở nên không ổn định trên một dòng chảy phi zonal như vậy và ngược lại.
Từ khóa
#ổn định baroclinic #dòng chảy phi phẳng #lý thuyết không đồng dạng tuyến tính #giá trị biên Sturm-Liouville #tán xạ #đường cong ổn địnhTài liệu tham khảo
A. R. Robinson andF. C. McWilliams:J. Phys. Oceanogr.,4, 281 (1974).
J. Pedlosky:Geophysical Fluid Dynamics (Springer-Verlag, New York, N. Y., 1979).
R. Grotjahn:Tellus,33, 188 (1981).
Y. Q. Kang, J. M. Price andL. Magaard:J. Phys. Oceanogr.,12, 528 (1982).
V. Malvestuto, F. M. Mele andR. Purini:Dyn. Atmos. Oceans.,8, 41 (1984).
D. Nof:Tellus A,53, 60 (1983).
T. Nitta:J. Meteorol. Soc. Jpn.,61, 590 (1983).
K. Masuda:J. Meteorol. Soc. Jpn.,61, 449 (1983).
E. T. Eady:Tellus,1, 33 (1949).
A. E. Gill, J. S. A. Green andA. J. Simmons:Deep Sea Res.,21, 499 (1974).
C. M. Tang:J. Geophys. Res.,80, 1168 (1975).
P. D. Killworth:Prog. Oceanogr.,7, 59 (1976).
