Nội dung được dịch bởi AI, chỉ mang tính chất tham khảo
Biến thiên nhịp tim bị thay đổi sau chấn thương tủy sống
Tóm tắt
Bệnh nhân chấn thương tủy sống (SCI) thường gặp phải tình trạng suy giảm tự động do hậu quả của chấn thương. Mức độ rối loạn tự động dẫn đến từ chấn thương này rất khó dự đoán hoặc phân loại, và ở những mức độ khác nhau, nó cản trở sự phục hồi của cân bằng sinh lý. Nghiên cứu này nhằm điều tra hiệu quả của phân tích biến thiên nhịp tim (HRV) như một phương pháp để định lượng và phân loại chức năng tự động trong những bệnh nhân bị tổn thương tủy sống do chấn thương. Phân tích HRV được thực hiện trên 13 bệnh nhân SCI nam (sáu người bại liệt tứ chi, bảy người liệt nửa người) và 13 người chứng không khuyết tật, đồng tuổi. Dữ liệu điện tâm đồ (ECG) được thu thập trong 24 giờ, bao gồm các hoạt động ban ngày và giấc ngủ. Các phân tích theo miền thời gian, biên độ và phổ công suất đã được sử dụng để nghiên cứu HRV và chức năng tự động. Các bệnh nhân bại liệt tứ chi (20±12 ms, trung bình ±SD) và bại liệt nửa người (22±8 ms) cho thấy sự giảm đáng kể của HRV tần số thấp trong 24 giờ so với nhóm người không khuyết tật (36±14 ms, p<0.05) và trong khi ngủ. Điều này được giải thích là nhất quán với sự thiếu hụt chủ yếu của sự chi phối giao cảm không bị ảnh hưởng bởi mức độ hoạt động thể chất. Không có sự khác biệt đáng kể nào giữa các nhóm trong HRV tần số cao do giao cảm điều hòa. Chúng tôi kết luận rằng phân tích HRV có khả năng phân biệt giữa con người mắc SCI hoặc không khuyết tật và giữa các bệnh nhân bại liệt tứ chi và bại liệt nửa người. Các mẫu HRV bị thay đổi có thể hữu ích trong việc định hình hoặc phân loại sự thay đổi sinh lý liên quan đến mức độ chấn thương và có thể có ý nghĩa chẩn đoán, tiên lượng hoặc điều trị.
Từ khóa
#Chấn thương tủy sống #phân tích biến thiên nhịp tim #suy giảm tự động #bại liệt tứ chi #bại liệt nửa ngườiTài liệu tham khảo
Mathias CJ, Frankel HL.Central Regulation of the Autonomic Nervous System. London: Oxford University Press; 1990:1021.
Bannister R, Mathias CJ. Testing autonomic reflexes. In: Bannister R, ed.Autonomic Failure: A Textbook of Clinical Disorders of the Autonomic Nervous System. 2nd ed. Oxford: Oxford University Press; 1988:289–307.
Trop CS, Bennett CJ. The evaluation of autonomic dysreflexia.Sem Urol 1992; 10:95–100.
Lehmann KG, Lane JG, Piepmeier JM, Batsford WP. Cardiovascular abnormalities accompanying acute spinal cord injury in humans: incidence, time course and severity.J Am Coll Cardiol 1987; 10:46–52.
Akselrod S, Gordon D, Ubel FA, Shannon DC, Barger AC, Cohen RJ. Power spectrum analysis of heart rate fluctuation: a quantitative probe of beat-to-beat cardiovascular control.Science Wash DC 1981; 213:220–222.
Kitney RI, Rompelman O.The Study of Heart Rate Variability. London: Oxford Clarendon; 1980:457.
Segal JL. Clinical pharmacology of spinal cord injury. In: Young RR, Woolsey RM, eds.Diagnosis and Management of Disorders of the Spinal Cord. Philadelphia: W.B. Sauders Company; 1995:414–438.
Kamath MV, Ghista DN, Fallen EL. Heart rate variability power spectrogram as a potential noninvasive signature of cardiac regulatory system response, mechanisms, and disorders.Heart Vessels 1987; 3:33–41.
Grimm DR De Meersman RE, Almenoff PL, Spungen AM, Bauman WA. Sympathovagal balance of the heart in subjects with spinal cord injury.Am J Physiol 1997; 272:H835-H842.
Inoue K, Ogata H, Hayano J, Miyake S, Kamada T, Kuno M, Kumashiro M. Assessment of autonomic function in traumatic quadriplegic and paraplegic patients by spectral analysis of heart rate variability.J Autonomic Nervous System 1995; 54:225–234.
Lippman N, Stein KM, Lerman BB. Comparison of methods for removal of ectopy in measurement of heart rate variability.Am J Physiol 1994; 267:H411-H418.
Hopman MTE, Verheijen PHE, Binkhorst RA. Volume changes in the legs of paraplegic subjects during arm exercise.J Appl Physiol 1993; 75:2079–2083.
Kleiger RE, Miller JP, Bigger JT, Moss AJ Multicenter Post-infarction Research Group. Decreased heart rate variability and its association with increased mortality after acute myocardial infarction.Am J Cardiol 1987; 59:256–262.
Mazzuero G, Lanfranchi P, Colombo R, Giannuzzi P, Giordano A, EAMI Study Group. Long term adaptation of 24-h heart rate variability after myocardial infarction.Chest 1992; 101:304S-308S.
Gill JS, Farrell A, Baszko A, Ward DE, Camm AJ. RR variability and baroreflex sensitivity in patients with ventricular tachycardia associated with normal heart and patients with ischemic heart disease.PACE 1991; 14:2016–21.
Kent KM, Smith ER, Redwood DR, Epstein SE. Electrical stability of acutely ischemic myocardium: influences of heart rate and vagal stimulation.Circulation 1973; 47:291.
Takase B, Kurita A, Noritake M, Uehata A, Maruyama T, Nagayoshi H, Nishioka T, Mizuno K, Nakamura H. Heart rate variability in patients with diabetes mellitus, ischemic heart disease, and congestive heart failure.J Electrocardiol 1992; 25:79–88.
Inoue K, Miyake S, Kumashiro M, Ogata H, Yoshimura O. Power spectral analysis of heart rate variability in traumatic quadriplegic humans.Am J Physiol 1990; 258:H1722-H1726.
Kimura T, Takezawa J, Komatsu T. Spectrum analysis of heart rate variations as a marker of spinal cord damage.Crit Care Med 1991; 19:127–128.
