Trọng số bỏ phiếu nội sinh cho các đại diện được bầu và phân chia khu vực bầu cử

Constitutional Political Economy - Tập 26 - Trang 434-441 - 2015
Justin Svec1, James Hamilton2
1Department of Economics, College of the Holy Cross, Worcester, USA
2College of the Holy Cross, Worcester, USA

Tóm tắt

Bài báo này phân tích những lợi ích của một phương pháp mới nhằm loại bỏ quyền lực của người thao túng phân khu bầu cử thông qua một hệ thống trọng số nội sinh cho các đại diện được bầu. Hệ thống trọng số nội sinh này liên kết trọng số bỏ phiếu của các đại diện được bầu trong cơ quan lập pháp với tỷ lệ cử tri đã bỏ phiếu cho đảng của đại diện đó và với tỷ lệ các đại diện được bầu từ đảng đó. Nếu các trọng số được thiết lập một cách chính xác, có thể chỉ ra trong mô hình bỏ phiếu đơn giản của Gilligan và Matsusaka (Public Choice 100:65–84, 1999) rằng việc phân chia khu vực bầu cử không có ảnh hưởng đến chính sách được thông qua bởi cơ quan lập pháp. Thực tế, hệ thống trọng số nội sinh chuyển đổi một hệ thống chính trị với đa số đơn thành một hệ thống có đại diện tỷ lệ.

Từ khóa

#trọng số bỏ phiếu #đại diện được bầu #thao túng phân khu bầu cử #chính sách #đại diện tỷ lệ

Tài liệu tham khảo

Blais, A., & Carty, R. K. (1990). Does proportional representation foster voter turnout? European Journal of Political Research, 18(2), 167–181. Bowler, S., Brockington, D., & Donovan, T. (2001). Election systems and voter turnout: Experiments in the United States. The Journal of Politics, 63(3), 902–915. Bracco, E. (2013). Optimal districting with endogenous policy platforms. Journal of Public Economics, 104(1), 1–13. Coate, S., & Knight, B. (2007). Socially optimal districting: A theoretical and empirical exploration. The Quarterly Journal of Economics, 122(4), 1409–1471. Cox, G. (1999). Electoral rules and the calculus of mobilization. Legislative Studies Quarterly, 24(3), 387–419. Friedman, J. N., & Holden, R. T. (2008). Optimal gerrymandering: Sometimes pack, but never crack. The American Economic Review, 98(1), 113–144. Gelman, A., & King, G. (1990). Estimating the electoral consequences of legislative redistricting. Journal of the American Statistical Association, 85(410), 274–282. Gelman, A., & King, G. (1994). Enhancing democracy through legislative redistricting. The American Political Science Review, 88(3), 541–559. Gilligan, T. W., & Matsusaka, J. G. (1999). Structural constraints on partisan bias under the efficient gerrymander. Public Choice, 100, 65–84. Gilligan, T. W., & Matsusaka, J. G. (2006). Public choice principles of redistricting. Public Choice, 129, 381–398. Gul, F., & Pesendorfer, W. (2010). Strategic redistricting. The American Economic Review, 100(4), 1616–1641. King, G., & Browning, R. X. (1987). Democratic representation and partisan bias in congressional elections. The American Political Science Review, 81(4), 1251–1273. King, G. (1989). Representation through legislative redistricting: A stochastic model. American Journal of Political Science, 33(4), 787–824. Kousser, J. M. (1996). Estimating the partisan consequences of redistricting plans-simply. Legislative Studies Quarterly, 21(4), 521–541. Shotts, K. W. (2002). Gerrymandering, legislative composition, and national policy outcomes. American Journal of Political Science, 46(2), 398–414.