Ảnh hưởng của gia súc ăn cỏ và động vật hoang dã đến sự tái sinh tự nhiên và nhân tạo trong rừng hỗn hợp núi ở dãy Alps phía Đông Bayern

Forstwissenschaftliches Centralblatt - Tập 107 - Trang 14-25 - 1988
B. -M. Liss1
1Lehrstuhl für Waldbau und Forsteinrichtung der Universität München, München 40

Tóm tắt

Trong 5 khu rừng đồng cỏ ở dãy Alps phía Đông Bayern, đã tiến hành nghiên cứu về ảnh hưởng của gia súc ăn cỏ và động vật hoang dã lên sự tái sinh tự nhiên và trồng cây. Các khu rừng thử nghiệm chủ yếu là rừng hỗn hợp núi với tần số thông cao và có sự góp mặt đáng kể của cây thông. Cây gỗ đầu cành chỉ hiện diện với tỷ lệ nhỏ. Sự tái sinh tự nhiên tại tất cả các vị trí đều phong phú về số lượng cây con và bao gồm tất cả các loài cây của rừng hỗn hợp, trong đó cây phong chiếm ưu thế. Một phần lớn cây tái sinh bị tổn thương do cắn xé của động vật hoang dã; bên cạnh đó, cũng phát hiện tổn thương do bước chân. Kết quả cho thấy cắn xé bởi động vật hoang dã vượt xa tổn thương do gia súc ăn cỏ. Động vật hoang dã chủ yếu cắn xé cây non của thông và phong, trong khi đó gia súc chỉ cắn xé cây gỗ một cách tương đối ít, chủ yếu là cây phong. Thêm vào đó, qua bước chân, chúng cũng gây hại cho các cây tái sinh thuộc mọi loài. Từ các kết quả này, có thể rút ra các biện pháp thực tiễn để bảo vệ rừng hỗn hợp núi. Điều này yêu cầu giảm ngay lập tức và mạnh mẽ số lượng động vật hoang dã cao và thay đổi quyền lợi về đồng cỏ rừng, tức là cần tách rời rừng và đồng cỏ.

Từ khóa

#gia súc ăn cỏ #động vật hoang dã #tái sinh tự nhiên #rừng hỗn hợp #Alps phía Đông Bayern

Tài liệu tham khảo

Bernhart, B., 1984: Verjüngungssituation im oberbayerischen Bergwald. Schriftenreihe des Bayerischen Forstvereins,6, 89–94. Bülow, G. v., 1962: Die Sudwälder von Reichenhall, Mitt. aus der Staatsforstverwaltung Bayerns Nr. 33. Burschel, P.;El Kateb, H.;Huss, J.;Mosandl, R., 1985: Die Verjüngung im Bergmischwald. Forstw. Cbl.104, 2, 65–100. Eiberle, K., 1985: Bergahorn und Esche: Belastungsgrenzen für den Wildverbiß. Schweiz. Z. Forstw.136, 10, 849–856. Eiberle, K.;Nigg, H., 1983; Über die Folgen des Wildverbisses an Fichte und Tanne in montaner Lage. Schweiz. Z. Forstwes.134, 5, 361–372. Eiberle, K.;Nigg, H., 1984: Zur Ermittlung und Beurteilung der Verbißbelastung. Forstw. Cbl.103 2, 97–110. Eiberle, K.;Zehnder, U., 1985: Kriterien zur Beurteilung des Wildverbisses bei der Weißtanne. Schweiz. Z. Forstw.136, 5, 399–414. Kau, M., 1981: Die Bergschafe im Karwendel. Eine Untersuchung der Haltungsform, der Futtergrundlage und des Verhaltens. Diss. Techn. Univ. München. Kerner v. Marilaun, A., 1867: Der Wald und die Alpenwirtschaft in Österreich und Tirol. Österr. Revue 1863–1867, Nachdruck Berlin. Liss, B.-M., 1987: Versuche zur Waldweide. Der Einfluß des Weideviehs auf Verjüngung, Bodenvegetation und Boden im Bergmischwald unter Berücksichtigung der Einwirkung des Schalenwildes. Diss. Univ. München. Magin, R., 1949: Der Einfluß der Waldweide im Oberbayerischen Hochgebirge auf Boden, Zuwachs und Ertrag des Waldes. Diss. Univ. München. Meister, G., 1972: Wald, Wild, Almwirtschaft in Oberbayern. AFZ27, 239–241. Oberdorfer, E., 1951: Die Schafweide im Hochgebirge. Forstw. Cbl.70, 117–124. Schreyer, G.; Rausch, V., 1976: Der Schutzwald in der Alpenregion des Landkreises Miesbach. Hrsg.: Bayer. Staatsministerium für Ernährung, Landwirtschaft und Forsten. Schwab, P., 1980: Forstschäden durch Weidevieh größer als angenommen. In: Alpine Umweltprobleme, Ergebnisse des Forschungsprojekts Achenkirch, Berlin: Beiträge zur Umweltgestaltung, A 67, 61–97. Syrutschek, J., 1880: Untersuchungen über den Wachsthumsgang vom Weidevieh verbissener Fichten. Cbl. Ges. Forstw.6, 466–470. Zederbauer, E., 1914: Versuche über die Waldweide. Mitt. a. d. Forstl. Versuchsw. Österr.38, 78–83.