Nội dung được dịch bởi AI, chỉ mang tính chất tham khảo
So sánh giữa hệ thống tuyến tụy nhân tạo (hệ thống truyền insulin điều khiển glucose) và kỹ thuật thủ công trong việc đánh giá độ nhạy insulin trong quá trình kẹp huyết áp euglycaemic
Tóm tắt
Hai phương pháp chính được sử dụng để đánh giá độ nhạy insulin với kỹ thuật kẹp huyết áp euglycaemic hyperinsulinaemic: một phương pháp sử dụng hệ thống truyền insulin điều khiển glucose (Biostator) với điều khiển phản hồi tự động; phương pháp thứ hai dựa trên việc đo lường glucose thường xuyên và sử dụng thuật toán cùng với một máy tính bỏ túi (‘thủ công’) để xác định tỷ lệ truyền glucose. Số lượng glucose được truyền vào là thước đo độ nhạy insulin. Hiệu quả của hai phương pháp này đã được so sánh trên chín đối tượng bình thường (bảy người gầy, hai người béo phì). Sau khi nhịn ăn qua đêm, các đối tượng được truyền insulin với liều 50 mU · kg-1 · h-1 trong 2 giờ; tốc độ này được gấp đôi trong 10 phút đầu tiên đối với kỹ thuật thủ công. Nồng độ glucose trong máu trung bình là 4.7 ± 0.1 và 4.8 ± 0.1 mmol/l từ 0 đến 120 phút đối với các kỹ thuật Biostator và thủ công và không có sự sai lệch đáng kể so với mức mong muốn. Độ biến động của việc kẹp cũng tương tự trong cùng một khoảng thời gian (hệ số biến thiên 5.1 ±0.6% và 6.4 ±0.7%, Biostator và thủ công). Tuy nhiên, lượng glucose được truyền vào để duy trì trạng thái ổn định từ 60 đến 120 phút cao hơn với phương pháp thủ công so với phương pháp Biostator (5.7±0.6 so với 4.4 ± 0.6 mg·kg-1·min-1, p< 0.01) ngay cả khi liều tải đã bị loại bỏ, mặc dù hai phương pháp có tương quan chặt chẽ (p< 0.05). Tỷ lệ truyền glucose biến đổi nhiều hơn từ phút này sang phút khác với Biostator (hệ số biến thiên 28.8 ± 3% so với 12.2 ± 2.1%). Mức insulin huyết thanh ổn định (30–120 phút) là giống nhau trong cả hai phương pháp. Do đó, cả hai phương pháp đều cho hiệu quả kẹp tốt nhưng phương pháp thủ công thì đơn giản hơn và cho thấy ít biến động hơn trong tỷ lệ truyền insulin glucose.
Từ khóa
#độ nhạy insulin #kỹ thuật kẹp huyết áp euglycaemic #hệ thống truyền insulin điều khiển glucose #phương pháp thủ công #BiostatorTài liệu tham khảo
DeFronzo RA, Tobin JD, Andres R (1979) Glucose clamp technique: a method for quantifying insulin secretion and resistance. Am J Physiol 237: E214–223
Home PD, Massi-Benedetti M, Shepherd GAA, Hanning I, Alberti KGMM, Owens D (1982) A comparison of the activity and disposal of semi-synthetic human insulin and porcine insulin in man by the glucose clamp technique. Diabetologia 22: 41–45
Massi-Benedetti M, Burrin JM, Capaldo B, Alberti KGMM (1981) A comparative study of the activity of E. coli-derived human insulin and porcine insulin using the glucose clamp technique in normal man. Diabetes Care 4: 163–167
Rizza R, Mandarino LJ, Gerich JE (1981) Mechanisms of insulin resistance in man. Assessment using the insulin dose-response curve in conjunction with insulin-receptor binding. Am J Med 70: 169–176
Olefsky J (1981) Insulin resistance and insulin action. An in vitro and in vivo perspective. Diabetes 30: 148–163
Verdonk CA, Rizza RA, Westland RE, Nelson RL, Gerich JE, Service JJ (1980) Glucose clamping using the Biostator GCIIS. Horm Metab Res 12: 133–135
Andres R, Swerddoff R, Pozefsky T, Coleman D (1966) Manual feedback technique for the control of blood glucose concentration. In: Skeggs LT (ed) Automation in analytical chemistry. Mediad, New York, pp 486–491
Diem K (ed) (1959) Desirable weight of adults, 6th edn. Documenta Geigy, Macclesfield, p 624
Abumrad N, Rabin D, Diamond M, Lacy W (1981) Use of heated superficial hand vein as alternative site for the measurement of aminoacid concentrations and for the study of glucose and alanine kinetics. Metabolism 30: 936–940
Lloyd B, Burrin JM, Smythe P, Alberti KGMM (1978) Simple automated fluorimetric assays for blood glucose, lactate, pyruvate, alanine, glycerol and 3-hydroxybutyrate. Clin Chem 24: 1724–1729
Soeldner J, Slone D (1965) Critical variables in the radioimmunoassay of serum insulin using the double antibody technic. Diabetes 14: 771–779
Heding LG (1975) Radioimmunological determination of human C-peptide in serum. Diabetologia 11: 541–548
Ørskov H, Thomsen HG, Yde H (1968) Wick chromatography for rapid and reliable immunoassay of insulin, glucagon and growth hormone. Nature 219: 193–195
Sacca L, Sherwin R, Hendler R, Felig P (1979) Influence of continuous physiologic hyperinsulinemia on glucose kinetics and counterregulatory hormones in normal and diabetic humans. J Clin Invest 63: 849–857
Olefsky JM, Kolterman OG (1981) Mechanisms of insulin resistance in obesity and non-insulin dependent (Type II) diabetes. Am J Med 70: 151–168
DeFronzo RA, Andres R, Bledsoe T, Boden G, Faloona GA, Tobsin TD (1977) A test of the hypothesis that the rate of fall in glucose concentration triggers counterregulatory hormonal responses in man. Diabetes 26: 445–452
Schade DS, Eaton RP (1977) Dose response to insulin in man: differential effects on glucose and ketone body regulation. J Clin Endocrinol Metab 44: 1038–1053
